Chương 3 – Tiểu u hồn công tác ký !

Hạ Ảnh ngây người nhìn chằm chằm vào cái bản hiệu phía trước mặt , mắt mở to mồm há hốc .

Tiểu Lam đứng kế bên nhấy nháy ngọn lửa màu lam trên đầu mình ra chiều hiếu kì nhìn gương mặt không biết phải miêu tả bằng từ ngữ nào của Hạ Ảnh .

Chuyện là Hạ Ảnh vì muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ đã nhờ Tiểu Lam – Trữ Hồn Đăng -  Dùng năng lực đặc biệt của nàng ta là truy tìm âm khí của oan hồn để tìm Quần Lót Đại Thúc – Tên do Hạ Ảnh đặt -

Tìm thì đã tìm được rồi … thế nhưng tình trạng này của Hạ Ảnh khiến Tiểu Lam khó hiểu , vì cái gì nàng ta chỉ nhìn tấm biển hiệu rồi trơ trơ như thế ?!? Tiểu Lam lại hướng mắt nhìn về tấm biển to tổ chảng , có dòng chữ đo đỏ uốn lượn :

Shop : Honey ! Come on ♥♥♥

Chuyên bán đầm bầu và đồ lót phụ nữ , 1XX/17YY  Đường xxoo . Quận ooxx . ĐT: 0912 – ngày mai gọi lại -

 

Tiểu Lam thấy rất bình thường nha , Hạ Ảnh ngây ngốc xong , hít 1 hơi sâu , nắm tay Tiểu Lam hùng dũng nói :

 

“Đi , chúng ta đi , sớm chết sớm siêu sinh , làm nhanh để còn đi đầu thai !!!! ”

 

Tiểu Lam ngu ngu ngơ ngơ bị nàng ta kéo bay vào tiệm . Hạ Ảnh xông xáo bay khắp tiệm tìm Quần Lót Đại Thúc , phía trước , phía sau , ở trên , ở dưới , chỗ nào cũng không thấy . Hạ Ảnh đau khổ tự kỷ , lẽ nào do nàng vận số không tốt ? Hay là nhân phẩm có vấn đề nên bị xúi quẩy ?

 

Hạ Ảnh ngây thơ bắt đầu tự kiểm điểm lại nhân cách của bản thân ……………………

 

“Ư hư …. Hư ……. Hư……….. hư ~~~~~~~~~ “

Tiếng rên nho nhỏ không biết là khóc hay cười , âm thanh  thều thào phát ra từ phía trên lầu làm Hạ Ảnh toàn thân nổi da gà ( Hạ Ảnh :  A Tử có chổi không ? —  A Tử: Làm giè ?Hạ Ảnh : quét nhà , da gà rụng đầy đất rồi )

Tiểu Lam không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh Hạ Ảnh , đưa tay chỉ thẳng lên trần nhà :

 

“Trên đó “

 

2 chữ vừa phun ra liến đá bay nỗi sợ của Hạ Ảnh , nàng không cần đợi Tiểu Lam , 1 mình bay thẳng lên trên .

 

Ngóc đầu lên dò xét xung quanh căn phòng tối om om , Tiểu Lam cũng bay theo ,  nhờ ánh sáng phát ra từ Tiểu Lam mà Hạ Ảnh nhìn thấy rõ mọi vật .

 

Nhìn thấy rồi , nàng mới ước , phải chi đừng nhìn thầy thì hơn ………… cái này ………Đích thị là …………………….

.

.

.

.

 

Vương quốc quần lót …………………………..

 

 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

 

Hạ Ảnh ngồi ngay ngắn trên cái gối làm từ quần lót , không dám nhúc nhích , 1 bên là Tiểu Lam đang hăng say buôn dưa lê với Quần Lót Đại Thúc ra vẻ ăn ý vô cùng .

 

“ Nha  , ra quần lót của con người đa dạng và tinh túy như vậy , Tiểu Lam lần đầu biết đó  ”

 

Tiểu Lam 2 mắt long lanh ngây thơ hỏi , cái sự ngây thơ và ham học hỏi của nàng làm Quần Lót Đại Thúc vui vẻ vô cùng còn Hạ Ảnh thì dần dần hóa đá .

 

“ Đại Thúc à , người vì sao lại chết ạ ?!? “

 

Tiểu Lam “ngây thơ”  hỏi trúng vào ngay vấn đề chính , Hạ Ảnh đang hóa đá cũng dựng thẳng 2 tai lên nghe .

 

“ Haìz , chuyện này nói ra đau lòng lắm , ta chẳng muốn kể ra tí nào “

 

Quần Lót Đại Thúc nhìn về phía xa xăm , giọng nói tiếc thương và buồn rười rượi .

 

“Thế thì th ….” -  Hạ Ảnh sợ Quần Lót Đại Thúc đau lỏng nên định mở lời

 

“ Chuyện là thế này , nể tình các cháu năn nỉ ỉ ôi đáng thương quá , ta đành kể cho các cháu nghe vậy “

 

Hả Ảnh bị cướp lời trắng trợn , trực tiếp “Im lặng là vàng|”

 

Quần Lót Đại Thúc ánh mắt mông lung kể lại chuyện cũ

 

“Hôm ấy ta muốn ăn mừng , kỉ niệm chiếc quần lót thứ 10000 vừa được ta trộm thành công .

Lúc đi ngang qua 1 ngôi nhà ,  nhìn thấy bên bệ cửa sổ của 1 ngôi nhà có treo vài bộ đồ lót , ta định bỏ qua … thế nhưng ta lại nhìn thấy “nó” . Chỉ nhìn thoáng qua đã làm hồn ta xao xuyến , ta vội vàng trèo lên cột điện kế bên , đu qua cửa sổ nhà đó , tay đã với được “nó”……….  “

“…..Cửa sổ đột nhiên mở ra , ta bị kinh hãi vội vàng giật cái quần định nhảy xuống …….. nào ngờ  , cái quần móc vào hàng rào , ta mất thăng bằng nhưng vẫn nắm chặt không buông , cả người đập thẳng vào vách tường , lỡ buông tay ra thế là chưa đầy 1 giây sau ta đã nhẹ nhàng tiếp đất , mắt nhìn cái quần vẫn đang treo lủng lẳng phía trên mà đau lòng đứt ruột  , ta bị kẻ khác khiên thẳng vào nhà xác , đến lúc ta quay về đó thì chủ nhà đã dọn đi mang theo chiếc quần lót hằng mong ước của ta ………………………………“ .

 

 

Tiểu Lam nước mắt lưng tròng , sụt sịt nói :

 

“Đại thúc người thật đáng thương , ô ô , Tiểu Lam muốn giúp người “.

 

Quần Lót Đại Thúc quay đầu lại nhìn Tiểu Lam , cất giọng thảm sầu :

 

“Ta đến tận bây giờ chỉ có 1 mong ước , đó là có được chiếc quần đặc biệt đó , thế nhưng ………………….. ài , ta tốn bao nhiêu năm cũng không tìm được , ta thật đau lòng ….”

 

Tiểu Lam tròn mắt :

 

“Thế bây giờ tìm được thì người sẽ có thể siêu thoát ạ ?”

 

Quần Lót Đại Thúc xoa đầu Tiểu Lam :

 

“Ừ , tìm được thì ta có thể cam tâm tình nguyện mà rời đi rồi” .

 

Tiểu Lam cười toe toét quay sang phía Hạ Ảnh ………………….. ỂH ? Hạ Ảnh đâu mất rồi ?

.

.

.

.

.

À , nàng ta trực tiếp hóa thành cát bay mất rồi ………………….

Chương 2 – Tiểu u hồn công tác ký !

Ta …. T..a ……………… Ta hối hận rồi !!!!!!!!!!!!!!!!!   OTZ

Là tên nào hả ?!? Là tên khốn nào nói chết đi sẽ được đầu thai vào cuộc sống mới hả ?!?  Là tên lừa đảo nào nói chết là hết hả ?!?

Ta trù dập cả nhà hắn , ta nguyền rủa cả nhà hắn =”=

Ta đứng giữa Diêm La điện mà tự kỉ , những câu vừa rồi cũng chỉ dám mắng trong lòng , vì cái gì ? Ngươi hỏi ta vì cái gì ? Ngươi sẽ dám chỉ thẳng vào mặt tên Diêm La vương lòng dạ lang sói , trời đánh thánh đâm kia mà mắng sao ? Nếu ngươi dám làm thì ta sẽ theo họ của ngươi .

Diêm La Vương – Ngạo Thiết – mị mị mắt , thích thú nhìn vẻ mặt như bí …… cả vạn năm của Hạ Ảnh . Kì thực vụ lộn xộn này cũng đâu phải hắn cố ý nhưng vì chạy tội đành phải hy sinh tiểu u hồn ngốc nghếch này 1 tí , dù gì cũng không chết ai cả , cô ta cũng có cơ hội phi thăng lên thiên giới sau khi hoàn thành công tác , thế nhưng phản ứng của cô ta thực đáng yêu , gương mặt thay đổi biểu tình lien tục , xem như lần đầu tiên sau mấy vạn năm hắn gặp thêm 1 kẻ có thể viết hết tất cả những suy nghĩ của bản thân lên mặt .

Hắn cố nén cười còn mọi người trong đại điện cố nén thương tiếc dành cho u hồn đáng thương kia , vì lỗi lầm – của kẻ mà ai cũng tự biết là ai đấy – mà đày ải đứa nhỏ đáng thương này , mọi người lòng đầy thương tiếc cho Hạ Ảnh mà ném cái nhìn khinh bỉ về phía vị Vương Thượng điêu ngoa xảo trá của mình .

Ngạo Thiết hát bài hò lờ lớ lơ  né tránh ánh mắt căm phẫn của mọi người , hắn chú tâm nhìn thân ảnh mờ mờ ảo ảo đang phiêu phiêu phía dưới , trong lòng có một chút cảm giác tội lỗi  ( Ngạo Thiết : A Tử , mặc cảm tội lỗi bán được bao nhiêu 1 cân ? A Tử :  Thiết ca , mặc cảm của ngươi không đáng 1 phân tiền , có khi còn phải bồi thường cho người mua vì nó quá mức vô sỉ ấy chứ )

Hạ Ảnh đáng thương quả thật là bị dọa cho thành như thế , hồn phách vì quá mức kinh hãi và xúc động mà cứ phất phơ không tụ vào 1 chỗ được .

Nàng thật sự tuyệt vọng rồi . Hy vọng của nàng , kiếp sau của nàng , tất cả mọi thứ nàng mong chờ , đều vì tên Diêm La Vương kia mà tiêu tùng . Cái gì mà phá hủy hiện trường vụ án ?!?

Có ai nói cho nàng biết sứ giả âm phủ từ khi nào thì kiêm luôn chức vụ đi dàn cảnh tai nạn “giúp” những người tới số mau chóng xuống âm phủ không ?!?

Có ai đời – nàng – kẻ bị hại , vô tình chết thay cho vị đàn chị kia , lại trở thành hồn ma vi phạm luật pháp , tội danh : chưa đến số mà đã vội lìa trần .

Lại thêm , sai sót do tên quỷ sai nào đấy phạm phải , canh thời gian không chuẩn , khiến nàng thành kẻ chết thay vì cái gì nàng cũng phải chịu chứ ?!?

Không công bằng . Qủa thực là không nói đạo lý . Nàng kiên quyết kháng nghị .

Nàng ngẩng đầu lên đối mặt với vị Vương Thượng anh tuấn tiêu sái , ngọc thụ lâm phong , hoa dung nguyệt mạo , bế nguyệt tu hoa , trầm ngư lạc nhạn ………………. ( Tất cả đều do hắn tự xưng ) kia .

Hít 1 hơi thật sâu , nàng lớn tiếng mở miệng :

“TA PHẢN ĐỐI . TA KIÊN QUYẾT PHẢN ĐỐI  . TA MUỐN ĐI ĐẦU THAI .

TA KHÔNG CHẤP NHẬN PHÁN QUYẾT NÀY  .  DIÊM LA VƯƠNG NGÀI TỰ Ý QUYẾT ĐỊNH THÌ ĐI MÀ LÀM  LẤY” .

Qủa thật , nói là to tiếng thì là nói quá , giọng của nàng cứ như thanh âm của tất cả                …………….các bà bán hàng ngoài chợ gộp lại . Cả đại điện một mãnh tĩnh mịch ,  ai cũng bịt kín lỗ tai nhưng tốc độ không nhanh bằng khả năng bắn thanh của nàng nên ai cũng hoa mắt chóng mắt , các tiểu quỷ công lực thấp sớm đã hồn phi phách gần tán  .

Nàng “hét” xong thì hở hồng hộc , Ngạo Thiết nheo con mắt hồ ly của hắn một cách xảo quyệt , kéo khóe miệng mỉm cười đầy mị hoặc :

“Ân , nếu ngươi không chịu làm thì có thể quay về trần gian , thế nhưng …………… ta nhớ là ngươi đã chết 7 ngày rồi , liệu thân xác của ngươi có còn nguyên vẹn hay không ?”

Nàng giật mình , đúng nha , bây giờ cho dù nàng muốn quay về sống lại cuộc sống kia cũng không được , tiến không được mà lùi cũng không xong . Nàng hướng ánh mắt căm phẫn về phía Ngạo Thiên , hắn vẫn cứ trơ trơ như cũ , quả là mặt dày hiếm có , vô sỉ khó tìm .

Hắn nhìn biểu tình của nàng , trong lòng sớm đã cười đến nở hoa nhưng ngoài mặt phải giả vờ tỏ vẻ đau lòng :

“ÀI , bổn vương thấy ngươi đáng thương , cho ngươi 1 cơ hội , ngươi lại không muốn , thật là khiến ta thương tâm” .

Nói đoạn , hắn rút khăn tay ra chấm chấm nước mắt , giọng nói pha lẫn chua xót trông cứ như thật ( A Tử :  Ngạo ca , ngươi thật khiến ta buồn nôn Ngạo Thiết:  Hử ? Ngươi nói gì ? A Tử : à trời hôm nay đẹp quá , Ảnh Nhi ngươi tự lo lấy thân mình đi *chạy* )

Các quỷ sai trong điện mồm đồng loạt há to .

Nàng bối rối không biết làm thế nào , lẽ nào nàng nghĩ oan cho hắn thật sao ?  Thế nhưng cái vụ kia ……………………. Nàng không dám nhận lời .

“Nhưng vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ – TA SỢ MA – Bảo ta đi khuyên giải u hồn ? Còn không bằng bắt ta làm lao công ở Âm Giới đi”

Ngạo Thiên ném cho nàng ánh nhìn khinh bỉ :

“Ngươi cũng thật đần , đã là ma rồi còn cần đi vệ sinh sao ? Lấy đâu ra WC cho ngươi dọn” .

“Ta ……… ta …. t…….”

Nàng ấp úng , không biết chọn thế nào .

Hắn thấy nàng cỏ vẻ mềm lòng , rèn sắt phải rèn ngay khi còn nóng  :

“Ngươi sau khi làm xong những công tác được giao liền có thể lên thiên giới , nếu ngươi vẫn muốn đi đầu thai , ta có thể sắp xếp cho ngươi 1 cái vận mệnh sung sướng sau này . Ý ngươi thế nào ?”

Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn , 2 mắt long lanh đầy sao , vẻ mặt hân hoan :

“Ngài nói thật sao ? Có thể sao ?”

“Đương nhiên , ta có lừa gạt ai bao giờ đâu “ -  Hắn mở to mắt nói láo  -  “Còn chuyện sợ ma , ta sẽ phái Tiểu Lam theo giúp ngươi , Tiểu Lam là Trữ Hồn Đăng , 1 trong thập đại pháp bảo của âm giới ta , có nàng ta đi theo ngươi cái gì cũng không cần sợ “.

Nàng gật đầu như gà mổ thóc . Miệng cười toe toét  .  Long lanh ánh mắt nhìn Ngạo Thiên  đầy vẻ biết ơn . Phía sau dường như còn có 1 cái đuôi đang vút vút phe phẩy .

Thật là khiến kẻ khác cầm lòng không đặng mà yêu mến . Ngạo Thiên cảm thấy mũi mình nóng nóng , vội đưa 1 tay giữ chặt lấy mũi , nhanh chóng đưa chứng thư có ấn chỉ của hắn cho Tiểu Lam , phẩy tay 1 cái đã tống cả 2 ra khỏi đại điện .

2 nàng vừa biến mất thì cằm của mọi người đều đã đồng loạt chạm đất , vẻ mặt chưa hết bang hoàng , Vương Thượng của họ quả là con cáo trơ trẽn nhất trên đời , đứa nhỏ kia thật là đáng thương nha ~ .

Về phần Hạ Ảnh , nàng ta  như nở trăm hoa trong lòng , mặc kệ tất cả , mở chứng thư ra coi , nhưng rồi cũng thành hoa héo

………………………………….

Hạ Ảnh đệ nhất công tác

Chiêu dụ oan hồn

Tên : Trần Đăng

Hưởng Dương  : 35

Nguyên Nhân Tử Vong : Chết vì 1 cái quần lót .

Chương 1

Ta ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh mà xúc động khôn cùng , ta là đang đứng trên sân thượng của trường nha , nếu là bình thường thì sẽ chả có gì ghê ghớm nhưng là rõ rang 1 lúc trước ta vẫn còn đang bị 1 chị lớp trên đánh trong toilet vì vô tình đứng gần chị ấy trong vòng 50 cm cơ mà ? Lại thêm sân thượng trường ta chỉ có tiếng thôi chứ có ai xơ múi được gì nguyên do là vì làm quái gì có cầu thang lên đây ngoại trừ cái duy nhất trong phòng thầy hiệu trưởng ?

 

 

 

Chẳng lẽ ………………

 

 

 

Không ……….. không thể nào như vậy được …….

 

 

 

Ta xúc động đến mức sắp phát khóc , chầm chậm cúi đầu nhìn xuống chân mình ………………..

 

 

Oa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

 

Là thật rồi , ta không còn chân . Ô ô , đã không còn chân nữa có nghĩa là ta đã chết rồi , nghĩ đến đây ta thật sự khóc to thành tiếng .

 

 

 

Mẹ của ta ơi , cuối cùng cái điều mà ta luôn nghĩ đến cũng tới rồi , thật sự ta đã bị đánh chết rồi .

 

 

Nhớ đến những gì ta trải qua suốt 18 năm làm người , ta lại càng khóc to hơn . Ta vốn bị cha bỏ rơi từ ngày còn trong bụng mẹ , năm ta 3 tuổi thì người mẹ đáng thương của ta cũng qua đời , ta phải sống chung với cậu mợ của mình .

 

 

18 năm qua , chưa có cực khổ nào ta chưa nếm qua , ở nhà thì bị mợ dâu và em họ bắt nạt , đến trường thì phải làm culi cho bạn học , thế nhưng Hạ Ảnh ta trời sinh chăm chỉ , xem như là chút luyện tập thích nghi với cuộc sống sau này có ra đời kiếm cơm nên cũng không sợ .

Vấn đề là bị bắt nạt suốt bao nhiêu năm thì dù là ai cũng sẽ hận , nhưng kẻ mà ta hận lại là bản thân mình . Đã không đủ dũng khí chống lại , cũng chả có tiền mang theo để trốn đi , nhân sinh ngày nay đã thối nát lắm rồi , đi đâu cũng thế .

Không thể chống lại thì chỉ cò tìm con đường chết , ta lại là đứa trẻ ngoan , thân thể là cha mẹ ban cho , con cái không có quyền thương tổn đến .

 

 

Cho nên giờ phút này ta thật sự không biết nói gì hơn ngoài khóc .

 

 

Xin cảm ơn , xin cảm ơn đàn chị kính yêu đã giúp em nhanh chóng thoát nạn .

 

 

Xin cảm ơn diêm vương đại gia gia đã để mắt đến con sớm như thế ,

 

 

Cảm ơn lão thiên gia gia đã chứng giám tấm lòng của con mà đáp ứng cái nguyện vọng bé tí ấy .

 

 

 

Cảm ơn bồn toilet đã đủ cứng để ta chỉ đập đầu vào là chết .

 

 

 

Cám ơn sàn toilet đã đủ trơn khiến ta có 1 cú vồ ếch đẹp để đời như thế .

 

 

Cám ơn chiếc giày đã mòn đế của ta .

 

 

Cám ơn mợ đã không mua giày mới cho con không thì giờ này con đã không thể đứng – ách – bay ở đây .

 

 

Cám ơn…………………..
.
.
.
.
.
Khi đã chắc chắn mình đã cảm ơn hết không sót cái gì ta mới gật đầu vài cái tự khen mình , sau giờ phút xúc động thiên liêng thì giờ chính là thời khắc hồi hộp nhất – Đợi sứ giả của âm phủ đến -

 

 

Ta chờ nha ~

 

 

Ta chờ ~

 

 

Ta kiên nhẫn chờ ~

 

 

Mẹ của ta ơi , đã sắp sáng rồi mà sao không thấy ai đến đón ta vậy ? Chẳng lẽ do hệ quả của việc giới trẻ đua nhau tự tử , tỉ lệ người chết cao nên gây ách tắc giao thông nơi âm phủ ? ( A Tử : ặc ặc )

 

 

 

Ta lại chờ ~

.
.
.
.
.

 

Ta ngước lên nhìn trời mà khóc ròng , vì cái gì đã 3 ngày rồi mà chưa thấy quỷ sai ca ca đến đón ta ? Kẹt xe thì cũng đâu đến 3 ngày . Chả lẽ họ quên ta ? Cũng đúng nha , nhiều người chết như thế , 1 ngày các quỷ sai ca ca phải làm việc vất vả , bù đầu bù cổ ( A Tử : sao ngươi biết ?) . Việc họ quên cũng là bình thường , thôi thì cứ đợi đến khi họ nhớ ra ta thôi .

.
.
.
.
.
.
.
.

 

 

 

Đã đến ngày thứ 7 .

 

 

 

Ta thực sự lo lắng , lỡ họ không bao giờ nhớ đến ta thì sao ? Chẳng lẽ ta phải làm cô hồn dã quỷ sao ?

 

 

Ta không muốn nha , ta muốn đi đầu thai , ta muốn có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn .

 

 

Ta ô ô tiếp tục khóc lớn , mãi đến sau này ta mới biết tiếng khóc của ta đã gây không ít lời đồn trong trường học , bất quá đấy là chuyện rất lâu sau này .

 

 

Hiện giờ ta thật sự suy sụp , ta cả đời không trộm cướp , chăm chỉ ngoan ngoãn , thân thiện với mọi người , giúp đỡ người chung quanh , làm không biết bao nhiêu chuyện tốt , cũng chả mong báo đáp gì ngoài việc được đầu thai vào gia đình tử tế ở kiếp sau , giờ đến cả cơ hội đi đầu thai cũng chưa chắc có thật sự làm tâm hồn bé bỏng của ta tổn thương mà , ta không muốn làm cô hồn dã quỷ sống vất vưởng đâu , ta không muốn ………..

 

 

Ta lại tiếp tục khóc , khóc đến mức có người đến bên cạnh cũng không biết , mãi đến khi người đó thấy ta khóc chán rồi mới vỗ nhẹ vai ta mà hỏi :

 

 

_ ” Xin hỏi , cô có phải tên Hạ Ảnh hay không ?”

 

 

 

Ta nước mắt lưng tròng quay lại nhìn kẻ vừa đến , hắn 1 thân màu đen , Bao Công gia gia cũng không đen bằng hắn , mùa hè nóng nực mà ăn mặc như hắn thì chỉ có 2 loại :

 

 

 

1 _ Là vừa từ 95 Hàm Tử đào thoát ra ngoài .

 

 

 

Nói thừa , bệnh nhân thần kinh sẽ lên được đây sao ? Càng không thể nào nhìn thấy ta được .

 

 

 

Hắn dĩ nhiên là loại thứ 2 rồi , là quỷ sai ca ca ta đợi bấy lâu , giờ phút này trong mắt ta hắn là như thế anh tuấn , soái vô cùng (A Tử : hắn là hắc vô thường nha , mắt ngươi thật mù rồi ) .

 

 

 

Qủy sai ca ca nhìn ta , ánh mắt đầy vẻ thương cảm , gương mặt tỏ vẻ thẹn thùng mở miệng nói :

 

 

 

_ “ Thật xin lỗi , lâu như vậy mới tìm cô nhưng thật sự có vài việc nghiêm trọng phải xử lí ………………..”

 

 

_ “ Không sao đâu ạ , định lực của em rất tốt , công vụ quan trọng hơn mà , chỉ chờ vài ngày nào có là cái gì “ Ta vội giành lời .

 

 

Gương mặt quỷ sai ca ca liền trưng ra biểu tình biết ơn với ta rồi nói :

 

 

_ “ Bây giờ chúng ta phải về âm phụ gấp để xử lí việc của cô , Diêm La Vương muốn gặp cô “

 

 

Diêm La Vương ? Thì ra ở âm phủ gọi Diêm Vương là thế . Ta vội gật đầu rồi bay theo sau quỷ sai ca ca .

 

 

 

* Hắc hắc *

 

 

 

Nghĩ đến cuộc sống sau khi đầu thai của mình ta vô thức cười 2 tiếng , tưởng tượng đủ thứ về kiếp sau cũng chả cần biết Diêm La Vương muốn gặp ta làm gì .

 

 

 

Âm phủ ơi , Mạnh Bà ơi , cầu Nại Hà à ! Ta đến đây .

_______________________________________

 

 

 

 

 

Hạ Ảnh đáng thương à , nơi ngươi đến là địa ngục đấy , mong chờ điều tốt đẹp ở đấy thì nảo của ngươi hỏng còn nặng hơn cả ta .

Văn án

Tác Giả : Tử Sắc Yêu Cơ

Thể loại : Hài , có thể xem là 1 nồi lẩu thập cẩm , kinh dị trá hình .

Độ dài : Tuỳ vào hứng của tác giả .

 

 

 


Văn Án :

 


Ta đúng là người con gái xui xẻo nhất thế giới ……..à không ……. Phải là nhất vũ trụ mới đúng .

Cư nhiên bị đàn chị học khóa trên bắt nạt , trong lúc tìm đường máu thoát thân lại gây ra án mạng . Vấn đề ở đây là – Ta – vốn là người bị hại chết lại phải mang thêm tội danh thật đáng buồn cười .

Trở thành trò cười cũng không sao , Diêm La đại nhân à , phiền người nhanh 1 chút sắp xếp cho ta đầu thai vào nhà nào tốt 1 chút có được không ?

 

 

Ngươi vốn có thể bình bình yên yên mà đi đầu thai , nhưng sau khi chết lại vô tình trở thành u hồn nổi tiếng , sau 1 cuộc bỏ phiếu do đích thân Diêm La Vương ta lập ra , mọi người đều tán đồng cho ngươi 1 chức vị nho nhỏ ở Âm Giới là đi khuyên giải giúp các u hồn nhanh chóng siêu thoát

 

 

Ta ngất TT^TT , ta chỉ là 1 tiểu u linh nhỏ bé đáng thương , vì cái gì đi đâu cũng bị bóc lột sức lao động chứ . Cứ tưởng sẽ sớm đc đầu thai , có 1 gia đình và cuộc sống mới nào ngờ lại bị Âm giới quan chức bắt chẹt .

 

Nhưng vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ - TA SỢ MA –

Bảo ta đi khuyên giải u hồn ? Còn không bằng bắt ta làm lao công ở Âm Giới đi

Diêm La Vương : Ngươi cũng thật đần , đã là ma rồi còn cần đi vệ sinh sao ? Lấy đâu ra WC cho ngươi dọn .

Mặc kệ .Ta muốn khán nghị . Ta muốn kháng nghị .

Mọi người : Bác bỏ kháng nghị !!!!!

Thế là cuộc sống sau khi chết còn bi thảm hơn lúc sống của ta bắt đầu .

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.